Vũng Áng

Lột xác vươn mình bỏ áo tơi
Tiềm năng trỗi dậy rạng danh ngời
Than rời cập cảng chờ trên bến
Thép cuộn ra lò xuất mọi nơi
Điện sáng lung linh hoà sóng biển
Lò cao ngất ngưỡng quyện mây trời
Tàu thuyền rộn rã vui như hội
Vũng Áng đêm ngày chẳng nghỉ ngơi.

Nguyễn Xuân Thọ

Em Điếu Cày

Xấu mã nhưng mà vẫn được hôn
Người sau kẻ trước thảy mê hồn
Vừa xong giữa bụng tay tài xế
Lại tiếp bên đùi lão trưởng thôn
Những chú bàng quan mong tránh gặp
Vài anh nghiện ngập muốn phê dồn
Trên đời lắm món mình nô lệ
Thoát khỏi em này mới đại khôn.

Nguyễn Xuân Thọ